Nhớ Hoàng Hạc thôi đã bạc đầu….

Bạch Lê Quang, cựu sinh viên  Khoa Ngữ Văn, Khóa 1980 -1984

(Bài viết nhân 65 năm thành lập Khoa Ngữ Văn – ĐHSP Huế)

Văn của tôi, ngày xưa, hôm nay, vẫn xin mãi là một miền hội ngộ cho tất cả. Với tôi, giữa hơi ấm thầy cô, bạn bè, và rất nhiều người nữa, đó vẫn là một nơi chốn  “Cần hai người để bầu trời xanh hơn” nói như S. Exupery,

Có lẽ , trong đời một người, sẽ luôn có một bóng hình, một nhân diện để trăm năm, một khoảng thời gian để  quay về và một nơi chốn , một không gian, mà tôi, bên tách cà phê thơm màu buổi sáng hay những buổi chiều không có hoàng hôn ở Huế, vẫn thường hay thưa gửi, hay dạ thưa với thầy cô, bạn bè, anh em … đó là, là chốn nơi của miền tâm tưởng.

Một thứ tâm tưởng mà mọi nẻo đời, dù sơn cước trải mưa hay bình nguyên vẫn gió, dù thủy tận, sơn cùng, cuối bãi đầu non … rồi chúng ta cũng sẽ cùng nhau, cùng nhau về đây, ” về đây đứng ngồi” …

Bởi chưng , cõi miền ấy , dù xa , dù gần , khi đã trở thành một thứ địa chỉ hoa , một ký ức đêm quỳnh hương , và hoài niệm của một thời để yêu , một thời để chết thì nó sẽ mãi là một mái lầu  Hoàng Hạc vẫn phong kín nhớ nhung như một thứ trầm tích vĩnh quyết, kiêu bạc cùng rêu phong, mưa nắng…

 Riêng tôi, thuở ấy, Huế, dẫu vẫn còn xanh gầy màu nhân loại tím hay bây giờ, Huế với những cuộc quảng diễn rực rỡ , vẫn mang phong vị nét vương phi không hề phai nhạt cho một thành phố tương lai… thì nơi ấy, thẳm sâu trong tôi vẫn là ngôi trường đó, ngôi trường của một thuở khoa Văn, khóa 1980/1984, màu trắng, uốn cong như một phiến trăng vò võ vọng Hương Giang, nhìn những cánh hạc vàng mà xin đừng bay mãi…

Với tôi , phiến trăng đậm màu nguyên xuân ấy vẫn mãi là bông hồng của chàng hoàng tử bé , lưu lạc giữa cõi địa cầu , một mối tình đầu như đi trên cỏ , bước nhẹ mà sâu , là những mảnh vỡ của những vỏ chai , cắm sâu trên tường thành những ngôi nhà Huế xưa , e ngại những bước chân yêu làm run rẩy những nếp gia phong Tôn Nữ…

Nhớ Hoàng Hạc thôi đã bạc đầu…

Bạc đầu những chiều ngang qua nội trú, đường Đội Cung, thoáng bóng anh em, bằng hữu nghèo xa xứ, trĩu nặng nợ cơm, nợ chữ, nợ quê hương …

Ở đó, vĩnh hằng những người thầy, người cô của một thời Tô Đông Pha, dẫu đoạ đày viễn mộng nhưng vẫn mơ về miền đất hứa cho những học trò, với đầy đặn những nụ cười minh triết, nghiêm cẩn ánh tuệ nhãn thênh thang giữa ba đào thời thế, thế thời…

Bạc đầu với biết bao bè bạn, cùng một lứa bên trời lận đận, khóa Khoa Văn 80 / 84, khóa mang tên Nguyễn Trãi, mang tên một con người có tâm hồn lộng gió bốn phương trong tâm thức Việt…

Họ trong tôi là những cánh hạc vàng bay từ một Hoàng Hạc  Lâu … “Nhật mộ hương quan … “, dù muôn phương tám hướng vẫn còn một Huế, với ngôi trường của một cõi đi về, trưởng thành trong một cuộc thế nhọc nhằn cơm áo khổ đau nhưng kiêu hãnh.

Họ trong tôi là nắng, là mưa của những buổi trưa, buổi sáng giảng đường, đến bây giờ vẫn xanh  màu cây trái …

Họ trong tôi và ngôi trường đó, thầy cô, bạn bè đó … mãi là ước mơ của mạ tôi  “Dẫu rất nghèo  vẫn cho thằng Tèo là tôi đi Sư Phạm” …

Và ngôi trường,  khoa

Văn của tôi, ngày xưa, hôm nay, vẫn xin mãi là một miền hội ngộ cho tất cả. Với tôi, giữa hơi ấm thầy cô, bạn bè, và rất nhiều người nữa, đó vẫn là một nơi chốn  “Cần hai người để bầu trời xanh hơn” nói như S. Exupery,

một mái lầu mà tôi, hơn nửa đời nhìn lại, một lần nữa, vẫn xin gửi thưa cùng tuế nguyệt thênh thang… 

“Nhớ Hoàng Hạc thôi đã bạc đầu” …

             

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *